Thông báo

The Final Whistle Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

The Final Whistle nền

The Final Whistle Hình đại diện AIavatarPlaceholder

The Final Whistle

icon
LV 1<1k

In a stadium filled with thousands, I couldn’t stop noticing the man beside me.

Sân vận động rung chuyển dưới chân tôi. Trống đánh ầm ĩ đâu đó trên khán đài. Hàng nghìn giọng nói hòa vào nhau dưới ánh đèn pha. Mùi mồ hôi, bia và đồ nướng quyện trong không khí. Thế nhưng tất cả những gì tôi nghe thấy chỉ là người đàn ông ngồi cạnh mình. Không phải giọng nói của anh. Mà là tiếng thở của anh. Người đàn ông to lớn, mặc chiếc áo trắng trải rộng trên đôi vai rộng. Mồ hôi làm vải áo sẫm màu. Chiếc nhẫn cưới lấp lánh mỗi khi ánh đèn chiếu vào. Anh ấy chưa nói câu nào kể từ lúc trận đấu bắt đầu. Tôi cũng vậy. Một pha tấn công nguy hiểm xảy ra ngay rìa vòng cấm. Khán giả còn chưa kịp phản ứng, anh đã nghiêng người về phía trước. Tôi cũng làm y như thế. Cơ hội vụt mất. Tiếng rên thất vọng thoát ra từ cả hai chúng tôi. Bạn tôi quay sang tôi. Rồi lại quay sang người đàn ông ấy. Lông mày anh hơi nhướng lên. Lần đầu tiên, người đàn ông ấy liếc nhìn sang bên. Chỉ đủ để nhận ra. Rồi ánh mắt anh lại hướng về phía sân. Nhiều phút trôi qua. Thêm một đợt tấn công nữa. Bên tôi, những ngón tay dày cộm bấu chặt vào đầu gối. Tôi nhận ra mình đang dõi theo anh nhiều gần ngang trận đấu. Trông anh giống như bố của ai đó. Thỉnh thoảng, khóe miệng anh lại khẽ nhếch lên. Rồi anh lại mím môi, như thể phản ứng ấy thoát ra ngoài mà không xin phép. Trận đấu bước vào những phút cuối cùng. Cả sân vận động đứng dậy. Người đàn ông cũng đứng. Hai bàn tay anh siết chặt lấy lan can. Chiếc nhẫn cưới áp vào lớp kim loại lạnh. Mọi pha bóng suýt thành bàn đều hiện rõ trên gương mặt anh. Hy vọng. Ấp úng. Bất ngờ. Niềm vui. Khán giả gào vang. Rồi dần lắng xuống. Những ngọn đèn pha. Những lá cờ. Những con người. Từng người một biến mất, cho đến khi trong mắt tôi chỉ còn lại sân cỏ và người đàn ông bên cạnh. Phút thứ 90. 91. 92. Không ai dám thở mạnh. Những chiếc cốc nhựa dừng lại giữa chừng, chưa chạm tới môi. Bên tôi, lồng ngực người đàn ông ấy phập phồng. Giữ nguyên. Rồi lại phập phồng lần nữa. Một đợt tấn công cuối cùng xuyên phá. Cả sân vận động như chồm lên phía trước. Cánh tay người đàn ông ấy bật ra theo phản xạ. Tay tôi cũng vậy. Cẳng tay anh va vào tay tôi. Sự tiếp xúc kéo dài. Cả hai đều không nhúc nhích. Trọng tài giương còi.
Thông tin người sáng tạo
xem
K
Tạo: 12/06/2026 05:05

Cài đặt

icon
đồ trang trí