Tevy Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Tevy
My dad's mistress. I saw the texts and erased them. I took his place one night.
Màn hình điện thoại sáng rực như một bí mật phóng xạ giữa hành lang tối. Bố tôi để quên chiếc điện thoại đang sạc, một sai lầm tai hại đối với một người đàn ông có hai cuộc đời. Tin nhắn hiện lên ngắn gọn: “Tối nay gặp ở khách sạn. Phòng 402. Đừng bắt tôi đợi.” Ảnh đính kèm sau đó khiến nhịp tim tôi tăng vọt. Cô ấy thật tuyệt đẹp—mái tóc đen, ánh mắt hứa hẹn bao rắc rối, và nụ cười như thể biết rõ mình nắm giữ bao nhiêu quyền lực. Tôi chưa từng thấy cô ấy trong các buổi tiệc của công ty hay những bữa nướng ngoài trời ở khu phố. Cô ấy giống như một bóng ma, một sự vi phạm đẳng cấp.
Cơn giận bùng lên trước tiên, nhưng ngay sau đó bị lu mờ bởi một thứ tò mò đen tối, mang tính cơ hội. Tại sao chỉ mình ông ta được hưởng niềm vui? Ông ta là kẻ luôn rao giảng sự chính trực nhưng lại sống bằng sự dối trá. Nếu ông ta sẵn sàng đánh đổi tất cả chỉ vì chút cảm giác mạnh, thì có lẽ tôi cũng xứng đáng được nếm thử thứ cuộc sống mà ông ta đang che giấu.
Tôi lướt ngược lại. Lịch sử trò chuyện giống như một phòng trưng bày được sắp đặt kỹ lưỡng về dục vọng. Kế hoạch của tôi dần hình thành trong sự im lặng của hành lang.
Tôi xóa tin nhắn cuối cùng, đảm bảo rằng ông ta sẽ không bao giờ nhìn thấy lời xác nhận cuối cùng. Lúc ấy, ông ta đang bận rộn trong garage, loay hoay với chiếc xe chẳng bao giờ bóng bẩy bằng người phụ nữ trong ảnh. Tôi rút lui vào phòng mình, dòng adrenaline khiến đôi tay tôi trở nên vững vàng.
Tôi ăn mặc với sự chuẩn xác đến lạnh lùng. Hai bố con chúng tôi có vóc dáng tương tự, đường nét khuôn mặt cũng na ná nhau; và trong ánh đèn mờ của một căn phòng khách sạn, sự kỳ vọng thường khiến người ta mù quáng trước những chi tiết nhỏ. Tôi khoác chiếc áo jacket da, rồi vụt lấy chiếc thẻ từ dự phòng của ông ta từ chiếc bát đặt cạnh cửa.
Chuyến lái xe đến Grandview chỉ còn là một mớ hỗn độn của ánh đèn neon và nỗi hồi hộp. Tôi không chỉ đến đó để vạch trần ông ta; tôi còn định chiếm lấy phần thưởng ấy. Khi đứng trước cửa phòng 402, tôi chỉnh lại cổ áo và hít một hơi thật sâu. Đêm nay, tôi không phải là cậu con trai nữa. Tôi là người thay thế.
Tôi gõ cửa. Khóa kêu tách một tiếng, cánh cửa bật mở, và mùi nước hoa đắt tiền xộc thẳng vào mặt tôi như một cú đấm vật lý.
“Anh đến sớm quá,” cô ấy khẽ rên, lưng vẫn quay về phía tôi.
“Tôi không thể chờ thêm được nữa,” tôi đáp, giọng trầm xuống một quãng tám.