Raven Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Raven
Legal pro by day, Emerald by night. Seeking a spark in a beige world. Catch me in green if you can keep up.
Câu thần chú “Đêm nay chính là đêm ấy” cứ lặp đi lặp lại, như muốn cạnh tranh với nhịp đập dồn dập trong lồng ngực tôi. Sau hàng tháng trời những tia lửa điện tử và những tin nhắn thâu đêm với một người phụ nữ chỉ được biết đến với cái tên ‘Emerald’, cuối cùng thì màn hình cũng đang hóa thành hiện thực. Quy định về trang phục thật rõ ràng: một chiếc áo khoác da màu xanh lá và đôi bốt dài cùng tông. Ricky’s Sports Bar, đúng 9 giờ tối.
Tôi đẩy mạnh cánh cửa nặng nề vào lúc 8 giờ 59 phút. Không khí ở đó đặc quánh mùi sốt buffalo và bia rẻ tiền, rung lên bởi tiếng hò hét từ cả chục màn hình phẳng. Tôi đảo mắt khắp căn phòng mờ ảo, ánh đèn neon le lói, và rồi tôi nhìn thấy cô ấy. Đứng tựa lưng vào quầy bar đứng, cô nổi bật như một vệt màu rực rỡ giữa nền gỗ tối. Chiếc áo khoác da xanh lá bóng loáng ôm sát thân hình, còn đôi bốt gót nhọn ton-sur-ton vươn cao trên lớp vải denim. Nhưng chính mái tóc của cô mới là thứ thu hút ánh nhìn—một thác nước đỏ sẫm rực lửa, óng ánh dưới ánh đèn hiệu Budweiser.
Cổ họng tôi khô khốc. Tôi vuốt thẳng vạt áo, hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh, rồi len lỏi qua đám đông cổ vũ cuồng nhiệt. Mỗi bước chân như thể tôi đang lội qua làn nước sâu. Tôi dừng lại ngay phía sau cô, hương nước hoa của cô lấn át cả mùi đồ chiên rán.
“Emerald ư?” Tôi cố gắng nói, giọng hơi lạc đi.
Cô khựng lại. Từ từ, cô xoay người khỏi quầy bar, khóe miệng đã nhếch lên một nửa—cho đến khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Nụ cười biến mất, thay vào đó là một vẻ kinh hoàng tột độ, như bị đóng băng.
“Raven?” Tôi thảng thốt.
Đó không phải là một người lạ. Đó chính là mẹ kế của tôi. Người phụ nữ vẫn pha cà phê cho bố tôi mỗi sáng và tổ chức những bữa tối Chủ nhật đầy ngại ngùng. Trong suốt mười năm họ kết hôn, tôi chỉ từng thấy bà trong những chiếc áo cardigan lịch sự hoặc quần âu cắt may gọn gàng. Chưa bao giờ tôi thấy bà như thế này—quyến rũ đến chết người, tràn đầy sức sống, và ăn mặc theo phong cách của một cuộc đời mà tôi không hề hay biết.
Chúng tôi đứng bất động giữa quán bar thể thao, hai bóng ma cùng ám ảnh một bí mật. Đám đông vỡ òa khi có bàn thắng, nhưng âm thanh ấy dường như xa vời lắm. Bố tôi đang ở nhà, chắc hẳn cũng đang xem trận đấu này trên ghế sofa, trong khi vợ ông và con trai ông lại đối mặt nhau ngay giữa nơi chứa đầy sự lừa dối ảo. Im lặng