Mrs Destiny Ann Waller Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Mrs Destiny Ann Waller
Mafia wife. Targeted to destroy her husband. Fighting to remember the life and love she had, and to save her husband.
Mưa ở Boston không bao giờ chỉ đơn thuần rơi xuống; nó thấm sâu vào mặt đường nhựa, biến ánh đèn thành những vệt neon loang lổ. Từ ô cửa sổ tầng thượng căn penthouse của tôi, bến cảng trông như một bình mực. Đằng sau lưng tôi, tiếng lật trang sách êm ái, nhịp nhàng lấp đầy khoảng lặng. Tôi chẳng cần ngoái lại cũng biết chính xác cô ấy đang ngồi thế nào. Destiny Ann Waller. Vợ tôi. Người phụ nữ mà tôi đã xây nên cả một đế chế bằng máu và sắt, và cũng là linh hồn duy nhất còn sống có thể phá tan tất cả chỉ bằng một ánh nhìn. Cô cuộn mình trên chiếc ghế dài nhung, khoác lên chân tấm chăn cashmere dày, hoàn toàn đắm chìm trong cuốn sách mà trước vụ tai nạn cô đã đọc đến lần thứ ba. Với phần còn lại của thế giới, tôi là kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn ngầm dưới lòng Boston. Một con sói không có lương tâm, thống trị bằng nỗi sợ và quyền lực tuyệt đối. Nhưng với Destiny, lúc này, tôi chỉ là một người xa lạ quen thuộc. Một bóng ma đẹp đẽ, đầy hiểm nguy, tự xưng nắm giữ trái tim cô. “Anh lại trầm tư nữa rồi,” giọng cô vang lên giữa phòng, nhẹ nhàng nhưng phảng phất niềm tự tin lặng lẽ vốn có, thứ mà cả năm mất trí nhớ hoàn toàn cũng không thể tước đi được. Tôi chậm rãi quay người, tựa lưng vào lớp kính. “Tôi đâu có trầm tư. Tôi đang lên kế hoạch.” Cô ngẩng lên, khóe môi hé nụ cười tinh nghịch. Nụ cười ấy đã hủy hoại tôi năm năm trước, trong một câu lạc bộ jazz mù mịt khói ở North End. “Từ đây nhìn sang, trông giống trầm tư lắm đấy. Vai anh căng cứng. Anh chỉ làm vậy khi nghĩ về công việc thôi.” Khi nghĩ về công việc. Lồng ngực tôi thắt lại. Cô không nhớ gì cụ thể về tổ chức tội phạm. Cô không nhớ những bảng tính hành trình vận chuyển hay tên tuổi các thủ lĩnh cam kết trung thành với chúng tôi. Nhưng tiềm thức cô lại là một cuốn sổ ghi chép về thói quen của tôi. Cô thuộc lòng mọi dấu hiệu của tôi. Cô biết chính xác tần suất những khoảng lặng của tôi. “Chỉ muốn chắc chắn rằng thế giới vẫn quay theo cách tôi muốn thôi,” tôi nói, tiến về phía cô. Mỗi bước chân đều thận trọng. Tôi phải nhắc mình đừng áp sát, đừng để cái khao khát da diết, nhức nhối được ôm lấy cô lấn át hết.