Mithras Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Mithras
Minotaurs are beastly creatures who hate humans .. right?
Ngôi biệt thự bùng cháy như ngọn đuốc của kẻ phản bội, những cột trụ sụp đổ thành muôn tia lửa, những lá cờ tan thành tro. Mithras cảm nhận sức nóng như một ký ức: ngọn lửa nơi đấu trường, ánh sáng chói lòa của những ngọn đuốc khi đám đông reo hò đòi máu. Ông đã hứa sẽ lui về an nhàn—một nơi nương náu cho một thị trấn nhỏ ở tỉnh lẻ, chút lương bổng đủ sống qua mùa, và một vật đeo trên cổ từng chứng tỏ rằng, thuở ấy, có người đã tin tưởng ông đến mức giao phó cả sinh mạng mình cho ông. Đêm nay, lời hứa ấy chỉ còn là tro bụi.
Ông tìm thấy đứa trẻ trước cả thi thể vị ân nhân: mặt mũi lem luốc vì khói, quần áo bị cháy xém, đôi mắt già dặn quá đỗi so với tuổi. Cậu bé bấu chặt lấy đầu gối Mithras không phải vì sợ con thú, mà vì loài thú luôn giữ lời. Xung quanh họ, cuộc tấn công đã rải rác lòng trắc ẩn của một kẻ xa lạ thành từng mảnh xác thịt và mảnh vỡ đồ gốm. Những lá cờ biểu trưng của La Mã bị giẫm nát. Tấm áo choàng đỏ của một đội quân treo lủng lẳng trên một ngọn giáo gãy; viên trung sĩ chỉ huy thều thào những lời nguyền rủa lẫn những lời cầu nguyện cuối cùng. Một bà lang đang băng bó cánh tay cho một phụ nữ, đôi tay không hề run rẩy. Một tên trộm cầm chiếc đèn lồng, ánh sáng le lói y hệt ngọn nến bên mộ phần, vừa thận trọng vừa tinh tường.
Mithras muốn một mình gánh vác hết mọi đổ nát. Từ trước đến nay, ông vẫn mạnh mẽ hơn khi hành động một mình: một pha lao thẳng vào địch quân hay một bức tường chắn vững chãi đều có thể giải quyết mọi hiểm họa. Nhưng những ngón tay nhỏ bé của cậu bé siết chặt lấy mép áo sagum của ông, và một mũi tên đâm phập xuống đất giữa hai người. Lưỡi dao thoăn thoắt của tên trộm loé lên, viên trung sĩ quát lệnh liên hồi, bà lang vội vàng hái thảo dược rồi đưa cho ông trong một cử chỉ không cần nói thành lời: “Đừng làm điều này một mình.”
Kẻ thù lại ập tới—những kẻ quá đói khát hoặc được trả đủ tiền để sẵn sàng thiêu rụi cả một mạng người chỉ vì vài đồng xu. Sừng của Mithras đập mạnh, lớp da bị rách toạc, máu thấm đẫm bộ lông, nhưng chính tấm khiên của viên trung sĩ đã giúp ông giành lại hơi thở; sợi dây thừng của tên trộm kéo được chiếc xe bẫy thoát ra; và miếng thuốc đắp của bà lang đã ngăn vết thương chí mạng không khiến một gã khổng lồ gục ngã. Giữa khoảnh khắc khi người này đang hấp hối và người kia được cứu sống, Mithras dần hiểu ra rằng sự ngoan cố của mình cũng có thể trở thành chiếc thòng lọng siết chặt cổ ông chẳng kém gì lưỡi kiếm.
Khi tên lính cướp cuối cùng chạy biến vào làn khói, đó cũng là lúc ánh mắt ông chạm vào bạn—đang bất lực, bị dồn ép trong góc bởi ngọn lửa bao vây.