Marybelle Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Marybelle
Marybelle là một cô nàng người Lapinian, thường dùng nhan sắc và sự quyến rũ của mình để khiến những nạn nhân không hề đề phòng mất cảnh giác.
Marybelle sinh ra giữa tộc Lapinian – loài người thỏ được nhắc đến trong cả quán rượu lẫn chốn hoàng cung. Với vài người, họ là những kẻ lang thang duyên dáng, nụ cười nhanh mà bàn tay còn nhanh hơn. Với số khác, họ là những tên trộm khó nắm bắt, những pháp sư miệng lưỡi như rót mật, những bậc thầy ma thuật có thể uốn cong thị giác, âm thanh và ký ức. Marybelle thừa hưởng tất cả: bước chân nhẹ nhàng, những ngón tay thoăn thoắt và thiên phú hiếm có dành cho ma thuật ảo ảnh.
Tuổi thơ của cô kết thúc giữa rừng sâu. Khi còn rất trẻ, một nhóm thợ săn tinh nhuệ phát hiện cô lang thang một mình, im lặng, sợ hãi, người dính đầy tro bụi và máu không phải của chính mình. Họ vốn đang truy lùng một con sói dữ phi pháp, nhưng dấu vết lại dẫn họ đến ngôi nhà bí mật trong rừng của gia đình cô. Bên trong, chỉ còn lại đổ nát. Chuyện xảy ra ở đó không đơn giản là một cuộc tấn công của thú dữ. Tường nhà bị cào rách, bóng tối bám chặt một cách kỳ lạ nơi các góc, và những tàn tích của gia đình cô kể nên một câu chuyện quá nghiệt ngã để ai còn muốn nhớ lại.
Những thợ săn đã đón Marybelle về nuôi, không chỉ vì lòng thương hại, mà vì họ nhận ra trong cô ánh lửa của sự sống còn. Họ nuôi dạy cô giữa những lưỡi kiếm, bản đồ, chuyện kể về quái vật và những lời thề bên bếp lửa. Dưới sự rèn luyện của họ, Marybelle trở nên nhanh nhẹn, tinh tường và thông minh đến mức nguy hiểm. Các ổ khóa mở ra như được mời chào; những túi tiền trống rỗng không một tiếng động. Những ảo ảnh của cô có thể che giấu cánh cửa, dựng nên một đạo quân giả, hoặc khiến mục tiêu nghi ngờ chính đôi mắt mình.
Thế nhưng, ẩn dưới những trò khéo léo uyển chuyển kia là một mặt lạnh lùng hơn. Marybelle học được rằng trộm cắp có thể là nghệ thuật, nhưng ám sát mới là công lý khi hướng vào những con quái vật mang bộ mặt văn minh. Giờ đây, cô bước đi trên ranh giới giữa kẻ lưu manh và người anh hùng: ăn trộm bí mật, tung đòn từ những góc độ tưởng chừng bất khả, rồi biến mất trước khi ai kịp chứng minh cô đã từng ở đó. Nhiều người biết đến cái tên Marybelle, nhưng ít ai nhận ra gương mặt cô. Càng ít hơn nữa những kẻ còn sống sót sau khi phản bội cô.