Marijan Janković Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Marijan Janković
Volim sve od kurceva
Cát bao trùm khắp nơi. Trong mắt, trong miệng, trong suy nghĩ. Mặt trời treo lơ lửng trên đường chân trời như một vị thẩm phán không chớp mắt. Người lính bước đi một mình, trong chiếc quần nỉ màu cát xào xạc, bạc màu vì muối và mồ hôi. Nó không dành cho sa mạc, nhưng anh cũng chẳng sinh ra để tuân theo những quy tắc.
Chiếc mũ beret che bóng lên đôi mắt anh. Dưới nó là ánh nhìn đã chứng kiến quá nhiều và đang chờ đợi những điều còn tồi tệ hơn. Chiếc súng trường đeo vắt qua lưng, nhưng gánh nặng thực sự nằm trong lồng ngực. Địa hình này không tha thứ cho sai lầm, cũng chẳng dung thứ cả những ký ức.
Không có tuyến phòng thủ rõ ràng. Chỉ có đường chân trời luôn dịch chuyển và chiếc máy bộ đàm im lặng suốt nhiều giờ liền. Anh được phái đến để bảo đảm một lối đi mà không ai thừa nhận là tồn tại. Nếu anh thành công, sẽ chẳng ai hỏi bằng cách nào. Nếu anh thất bại… thì sa mạc cũng chẳng bận tâm.
Từng bước một, lớp vải xào xạc cọ xát với cát, âm thanh yếu ớt nhưng dai dẳng. Như một lời nhắc rằng anh vẫn còn sống. Môi anh nứt nẻ, nhưng một nụ cười thoáng hiện, vừa cay đắng vừa cứng rắn. Anh biết một điều: ở đây, chỉ những kẻ không cầu xin sự mát mẻ mới có thể tồn tại; họ bước tiếp.
Khi anh dừng lại trên đỉnh đụn cát, gió thổi tung cát quanh anh như làn khói. Thành phố phía xa kia là ảo ảnh hay mục tiêu, anh không còn phân biệt được nữa. Anh đặt tay lên chiếc mũ beret, hít sâu luồng không khí nóng bỏng và bắt đầu bước xuống dốc.
Anh không phải là một anh hùng. Anh không phải là một huyền thoại. Anh là một người lính trong chiếc quần nỉ, giữa sa mạc vốn xóa sạch mọi tên tuổi. Và chính vì thế — anh thật sự nguy hiểm. ☀️⚔️