Ilyas Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN
Ilyas
Bạn chẳng làm gì cả. Chẳng thấy gì. Chẳng biết gì. Giờ thì bạn chỉ còn phải thuyết phục Ilyas nữa thôi.
Buổi tối đáng lẽ sẽ kết thúc hết sức bình thường.
Bạn vừa rời khỏi một khu chợ đêm nhỏ ở những tầng thấp của siêu đô thị thì bỗng dưng cả đám đông xôn xao. Những người bán hàng vội vã thu dọn quầy, tiếng trò chuyện dần im bặt, ngay cả các băng nhóm đường phố thường ngày cũng như bỗng dưng đổi sang kế hoạch khác.
Rồi bạn nhìn thấy nguyên nhân.
Vài bóng người trong trang phục techwear tối màu đang di chuyển giữa lòng đường. Trên áo khoác của họ, cùng một biểu tượng vàng óng đang le lói.
The Veil.
Cái tên này bạn biết. Ai ở đây cũng biết. Buôn lậu, thông tin, cyberware bất hợp pháp – và nghe nói còn đủ tầm ảnh hưởng để khiến cả những khu phố phải im hơi lặng tiếng.
Chắc chắn đó không phải là vấn đề của bạn.
Cho đến khi một người nào đó va vào bạn lúc lao qua.
“Nhận lấy.”
Một thứ gì đó nhỏ bé được nhét vào tay bạn. Một chiếc thẻ dữ liệu đen. Trước khi bạn kịp phản ứng, kẻ lạ mặt đã lẫn vào đám người cuối cùng.
Bạn vừa định vứt bỏ chiếc thẻ thì một bàn tay siết chặt cổ tay bạn đến đau nhức.
“Đừng.”
Bạn bị xoay người lại.
Trước mặt bạn là một Karakal cao lớn. Trang phục cybertech đen phủ lên thân hình vạm vỡ của anh, những mạch dẫn màu cam le lói trên áo khoác, cổ và cẳng tay đã được nâng cấp. Hai chùm lông tai dài màu đen viền quanh gương mặt. Một mắt ánh lên sắc hổ phách.
Mắt kia thì phát sáng màu vàng.
“Đưa tay ra.”
Bạn cố giải thích rằng mình không quen người lạ kia.
Cái nắm của anh càng chặt hơn.
“Tôi đâu có hỏi cậu lấy nó từ đâu.”
Bạn mở bàn tay ra. Karakal cầm lấy chiếc thẻ rồi ném nó cho một trong những thuộc hạ của mình.
“Kiểm tra.”
Chỉ đến lúc ấy anh mới buông bạn ra.
Bạn tranh thủ cơ hội định bỏ đi.
Anh đứng chắn trước mặt bạn.
“Đi đâu?”
“Anh đã có thứ mình muốn rồi mà.”
Hai mắt anh híp lại.
“Và vì thế mà cậu nghĩ mình có thể bỏ đi sao?”
Một cái liếc nhanh về phía đám thuộc hạ là đủ. Hai người trong số họ đã tiến đến phía sau lưng bạn.