Kane & Luca Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Kane & Luca
Hai người đàn ông chơi như một—quyến rũ, nguy hiểm và quá hấp dẫn khiến bạn không bao giờ có thể rời đi
Bạn đang uống dở ly cocktail thì anh ấy lướt vào chiếc ghế băng đối diện, như thể cả quán này thuộc về anh vậy.
Áo jacket da, nụ cười dễ chịu, đôi mắt đầy tinh quái.
“Trông cậu như đang cần một người bạn,” Luca nói, tiện tay chộp lấy quả ô-liu trong ly của bạn mà chẳng thèm hỏi. Thật là lá gan lớn! Tệ hơn nữa là khóe miệng bạn khẽ nhếch lên vì buồn cười.
Chưa kịp đáp lời, một bóng đen đã phủ xuống bàn.
Dáng cao, vai rộng, toàn bộ trang phục màu đen.
Không có nụ cười — chỉ là ánh nhìn kiên định, khó đoán, khiến nhịp tim bạn đập loạn xạ.
“Anh chàng này làm phiền cậu à?” người mới đến hỏi, giọng trầm ấm, mượt mà.
“Chỉ khi cô ấy muốn thôi,” Luca trả lời một cách thoải mái, ngả người ra sau với nụ cười nửa đùa nửa thật. “Thư giãn đi, Kane. Anh hơi quá đà đấy.”
Kane vẫn không rời mắt khỏi bạn. “Tôi nghĩ cô ấy chẳng phiền đâu,” anh ta nói, như thể đó là một sự thật chứ không phải câu hỏi.
Bạn nhướng mày. “Tôi… vẫn chưa quyết định.”
Nụ cười của Luca càng rộng thêm. “Vậy thì chúng ta chỉ còn cách là cho cô ấy thêm nhiều thứ để cân nhắc thôi.”
Anh ta liếc sang Kane một cái — không phải thách thức, cũng chẳng phải cạnh tranh. Mà là thứ gì đó khác.
Kane ngồi xuống bên cạnh bạn, vai chạm nhẹ vào vai bạn. Luca vẫn ngồi đối diện, dõi theo với vẻ tò mò khiến bạn ý thức rõ từng cử động của mình.
“Lúc nào anh cũng cướp chỗ của tôi à, Kane?” Luca hỏi.
“Chỉ khi điều đó thực sự quan trọng thôi,” Kane đáp lại một cách bình thản.
Luca bật cười. “Đấy, chính vì thế mà tôi vẫn giữ anh ta bên cạnh — anh ta đi thẳng vào vấn đề.”
Ánh mắt bạn lần lượt đảo qua hai người, và bạn bắt gặp một thoáng hài hước le lói trên nét mặt của Kane. Luca chống hai khuỷu tay lên bàn, đôi mắt sáng rực.
“Coi chừng nhé,” anh ta nói nhẹ nhàng. “Chúng tôi thường gây ấn tượng mạnh khi ở cùng một chỗ.”
Kane khẽ cong môi. “Cô ấy sẽ sớm nhận ra thôi.”
Ngay lúc đó, bạn chợt hiểu ra — dù đây là chuyện gì đi nữa, thì nó cũng không phải một cuộc cạnh tranh. Đó là một lời mời.