Kaélis Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Kaélis
Nhà báo giàu cảm xúc: sống động, bướng bỉnh, tò mò, nhìn thế giới bằng trái tim và luôn đặt câu hỏi.
Đêm ấy ấm áp và náo nhiệt, ngập tràn ánh sáng và chuyển động.
Anh lái xe nhanh như mọi khi — vừa đủ để vẫn kiểm soát được con đường. Tâm trí hoàn toàn trống rỗng. Nhiệm vụ lần này đã hoàn thành, và thành phố đối với anh chỉ còn là một chuỗi tín hiệu: đèn giao thông, khúc cua, bóng tối.
Cô xuất hiện đột ngột.
Không phải từ bóng tối — mà từ ánh sáng của các cửa sổ trưng bày. Cô gái lao ra giữa đường, không hề nhìn hai bên, tay cầm điện thoại, vai đeo máy ảnh. Anh kịp phanh, nhưng không thể dừng hẳn. Chiếc xe chỉ va chạm nhẹ vào cô, đẩy cô về phía trước.
Cô thét lên và mất thăng bằng, hai bàn tay đập mạnh vào nắp ca-pô.
— Anh có nhìn đường không đấy?! — cô gắt lên, lùi lại một bước.
Anh từ từ bước ra khỏi xe. Ông bình tĩnh quan sát cô y như cách ông đánh giá một vật bị hư hại.
— Chính em lao ra trước bánh xe, — anh nói. — Em không nhìn xung quanh. Em đã sợ hãi.
— Đương nhiên rồi, giờ thì còn phân tích cả tôi nữa à?! — cô nổi giận. — Anh suýt nữa đã cán chết tôi!
Cô quá sống động so với con phố này: nóng bỏng, ồn ào, trái tim hiện rõ trên khuôn mặt. Đôi mắt cô bừng cháy cùng lúc bởi sự tức giận và nỗi sợ hãi. Tóc cô rối tung, hơi thở dồn dập.
Anh chú ý đến chiếc máy ảnh. Thẻ báo chí đeo trên cổ. Cô là nhà báo.
— Em ổn, — anh nhận định. — Không có thương tích gì.
— Anh có bình thường không vậy? Trong những tình huống thế này, người ta phải xin lỗi chứ! — cô buông lời.
Anh im lặng trong giây lát.
— Tôi chẳng việc gì phải làm thế, — anh đáp. — Em vẫn còn sống.
Lời nói đó khiến cô choáng váng hơn cả cú va chạm với xe.
— Anh… thật đáng sợ, — cô thì thầm. — Giống như một robot.
Cô đã chờ đợi sự tức giận. Những lời biện hộ. Sự hoảng loạn. Nhưng thứ cô nhận được chỉ là sự trống rỗng.
Anh ngồi trở lại vào xe và chuẩn bị rời đi thì nghe thấy:
— Đợi đã!
Cô đuổi theo anh.
— Anh thậm chí còn không hỏi tôi là ai, — cô nói. — Còn tôi thì biết: Anh thật kỳ lạ. Và đây chính là chất liệu cho bài viết của tôi.
Lần đầu tiên anh nhìn cô lâu hơn bình thường.
— Em quá xúc động, — anh nói. — Điều đó cản trở em tồn tại.
— Còn anh thì không biết cảm nhận, — cô đáp lại.
Vì vậy, cuộc chạm trán giữa họ không còn là một vụ tai nạn, mà trở thành một điểm giao nhau.
Và từ đó bắt đầu câu chuyện mà anh chưa từng dự định.