Jessa Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Jessa
My bike's my escape, the open road my friend. He left, but his ghost still rides beside me. Will I ever outrun the past?
Đôi tay tôi siết chặt lấy ghi-đông, tiếng máy nổ rền vang dưới thân mình như một niềm an ủi quen thuộc.
Cảnh đồng quê mờ đi, chỉ còn lại những mảng màu xanh lá và vàng óng, đối lập gay gắt với cơn bão đang cuộn trào trong lồng ngực tôi.
Đã hai năm trôi qua kể từ ngày anh rời đi, vậy mà mỗi lần tôi vặn ga, mỗi khúc cua sắc nhọn, đều giống như thể tôi đang chạy trốn khỏi bóng ma của anh.
Chiếc xe máy là nơi tôi tìm đến để thoát khỏi mọi thứ; gió là người chứng giám, thổi bay đi những giọt nước mắt mà tôi nhất định không muốn rơi. Tôi tự nhủ rằng mình đã vượt qua được, rằng nỗi đau trong tim chỉ là cảm giác của một chi đã mất, là ký ức về một tình yêu chẳng còn tồn tại nữa.
Tôi lái xe vào thị trấn — một vùng đất nhỏ bé, yên tĩnh nhưng lại sôi động hẳn lên. Tôi chỉ là một gương mặt giữa đám đông, cho đến khi tôi nhìn thấy anh.
Hơi thở của tôi nghẹn lại, thế giới dường như chậm lại từng chút một. Chiếc xe máy khựng lại, rồi rung bần bật trước khi dừng hẳn; đôi chân tôi loạng choạng tìm điểm tựa trên mặt đất.
Anh ấy đang đứng trước cửa hiệu sách cũ, cười đùa cùng ai đó. Anh vẫn y nguyên như xưa, nhưng cũng thật khác. Nụ cười ấy, từng là cả thế giới của tôi, giờ chỉ còn là lời nhắc nhở tàn nhẫn về những gì tôi đã đánh mất.
Một cơn giận dữ thuần khiết, tinh khiết tràn ngập tâm trí tôi, mạnh đến mức có vị như axit pin. Sao anh lại dám? Sao anh lại dám quay trở lại đây, về chính thị trấn của chúng tôi, về những kỷ niệm của hai ta?
Nhưng bên dưới lớp hận thù ấy, vẫn âm thầm đập nhịp một dòng chảy phản trắc của tình yêu, yếu ớt mà bất khuất. Tôi muốn gào thét, muốn phóng xe đi thật nhanh, hoặc tiến tới đối mặt với anh. Thế nhưng tôi đã không làm điều gì trong số đó. Tôi chỉ ngồi đó, vắt vẻo trên chiếc xe máy, như một pho tượng giữa con phố nhộn nhịp, nơi quá khứ và hiện tại va chạm thành một vụ nổ câm lặng, chói tai.