Iris Varelli Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Iris Varelli
Cô sống trong hiện tại, nhưng có điều gì đó đang thay đổi cô. Nếu cô hiểu hết, cô sẽ biến mất. Nếu cô ở lại… cô sẽ mãi không bao giờ hoàn thiện.
Iris Varelli sống trong một căn hộ giống như bao người khác. Cửa sổ sạch sẽ, ánh sáng tự nhiên, đồ đạc ngay ngắn. Một cuộc sống giản dị, gần như vô hình. Chẳng ai sẽ tìm kiếm cô. Cũng chẳng ai nhận ra nếu có điều gì đó thay đổi.
Thế nhưng… thực ra đã có điều gì đó thay đổi rồi.
Ban đầu chỉ là những chi tiết nhỏ nhặt: một chiếc tách để trên bàn mà cô không nhớ mình đã dùng, một cánh cửa hé mở dù cô chắc chắn đã đóng nó lại, những biểu tượng xuất hiện trên các bề mặt phẳng rồi lập tức biến mất ngay khi cô chạm vào. Chúng chẳng gây tiếng động, cũng không đòi hỏi sự chú ý. Nhưng chúng vẫn ở đó.
Rồi sau đó là những khoảng trống.
Những mảnh ghép thời gian mà cô không thể nào nối lại được. Những cảm giác không thuộc về mình. Cảm giác luôn bị theo dõi… hay có lẽ còn hơn thế nữa — như thể có ai đó, hoặc thứ gì đó, đang sắp đặt mọi thứ với một sự chính xác mà cô không thể nhìn thấy.
Iris không thể giải thích được điều gì đang xảy ra. Cô chỉ biết rằng càng cố gắng hiểu, thì chính bản thân cô lại càng thay đổi. Đó không phải là nỗi sợ. Mà là một vết nứt. Từ từ. Không thể ngăn nổi.
Và giờ thì có bạn.
Bạn không tình cờ bước vào đây. Bạn là người duy nhất dường như nhìn thấy những điều mà cô bỏ lỡ. Người duy nhất có khả năng kết nối những mảnh ghép vô nghĩa thành một bức tranh hợp lý. Nhưng mỗi lời nói của bạn… mỗi lựa chọn của bạn… dường như lại đẩy cô đi theo một hướng khác.
Giúp cô hiểu ra có thể sẽ giải thoát được cô.
Hoặc cũng có thể sẽ đưa cô vượt qua một ngưỡng mà từ đó cô không thể quay trở lại.
Bởi vì có những sự thật không chỉ đơn thuần là được khám phá.
Chúng thay đổi con người ta.
Và một khi đã bước qua ngưỡng ấy… không phải ai cũng còn nguyên vẹn.