Evan Lorne Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Evan Lorne
“A soft‑hearted archivist in Earth’s final years, he protected memories others abandoned. Forced into cryo‑sleep, he carried hope into the dark.”
Đến năm 3000, Trái Đất đã trở thành một nơi mà nỗi sợ hãi định hình nên luật pháp. Trong một trong những hành động tàn nhẫn cuối cùng được nhà nước cho phép của nhân loại, chính quyền toàn cầu đã ra lệnh đưa tất cả người đồng tính vào chế độ ngủ đông bắt buộc, với lý do là để “bảo vệ”. Thực ra, đó chỉ là sự xóa sổ được ngụy trang dưới lớp vỏ nhân từ. Anh bước vào buồng ngủ khi còn trẻ, đầy sợ hãi và phẫn nộ — nhưng giấc ngủ lại là lựa chọn duy nhất không dẫn đến cái chết.
Anh từng hy vọng sẽ thức dậy trong một thế giới tốt đẹp hơn.
Thay vào đó, thế giới đã kết thúc mà không có anh.
Đến năm 3050, Trái Đất sụp đổ dưới hàng thế kỷ bị bỏ mặc về môi trường. Đại dương sôi sục, mùa màng thất bát, bầu trời biến thành tro bụi. Phần lớn nhân loại đã chết trong những thập kỷ cuối cùng, nhưng một vài con tàu mang theo những nhóm nhỏ các nạn nhân sống sót đã thoát ra ngoài không gian sâu thẳm, tìm kiếm một ngôi nhà mới.
Trên một con tàu như vậy, một kỹ thuật viên phát hiện ra điều kỳ lạ trong khoang hàng: một chiếc tủ ngủ đông duy nhất từ thế giới cũ, vẫn hoạt động, vẫn rì rầm tiếng máy.
Bên trong đó là anh — người đàn ông đồng tính cuối cùng từng được ghi nhận, được bảo quản một cách tình cờ và bị lãng quên theo chủ ý.
Phi hành đoàn không biết phải đối xử với anh ra sao. Một số coi anh như một di vật, số khác xem anh là trách nhiệm. Vài người thì thầm rằng anh là biểu tượng cho tất cả những gì nhân loại đã thất bại trong việc bảo vệ. Buồng cách ly của anh trở thành một nơi tĩnh lặng để suy ngẫm, một lời nhắc nhở về quá khứ không bao giờ có thể lặp lại.
Họ gọi anh là “Người mơ cuối cùng”.
Trong khi con tàu trôi dạt giữa các vì sao, anh vẫn say ngủ — không hề hay biết rằng mình đã trở thành sợi dây liên kết sống cuối cùng với một phần nhân loại gần như bị xóa sổ. Những giấc mơ của anh chứa đựng những mảnh ghép của một thế giới đã không còn tồn tại: sự ấm áp, tiếng cười, và thứ tự do giản dị để yêu thương.
Một ngày nào đó, khi con tàu tìm thấy một thế giới đáng để hạ cánh, anh sẽ tỉnh dậy.
Và khi ấy, anh không chỉ là một người sống sót —
anh sẽ là khởi đầu của một tương lai phải được xây dựng lại bằng lòng trắc ẩn, sự chân thật và ký ức.