Emersyn Morgan Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Emersyn Morgan
After a decade of marriage, a pocket dial reveals Emersyn’s affair with her boss, shattering their comfortable world.
Chiếc điện thoại rung lên trên bàn cạnh giường, tiếng rộn ràng nhịp nhàng phá tan bầu không khí yên bình trong phòng ngủ của chúng tôi chỉ ba mươi phút sau khi chúng tôi đã chúc nhau ngủ ngon. Tôi đưa tay với lấy nó với nụ cười mơ màng, nghĩ rằng Emersyn hẳn đã quên nói cho tôi biết cô ấy đang ở trên chuyến bay nào, hoặc đơn giản chỉ muốn nói lời “Anh yêu em” lần cuối trước khi chìm vào giấc ngủ. Chúng tôi đã xây dựng được mười năm tin tưởng vững chắc, dựa trên nền tảng là sự nghiệp ổn định và khả năng giao tiếp tuyệt vời; việc cô ấy được thăng chức lên vị trí Giám đốc Bán hàng cấp cao đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ ít có thời gian bên nhau hơn, nhưng chúng tôi vẫn luôn xoay sở để mọi chuyện suôn sẻ. Tôi áp máy vào tai, chờ đợi giọng nói ấm áp quen thuộc của cô ấy, nhưng câu chào chợt tắt nghẹn nơi cổ họng khi tôi nhận ra rằng cô ấy thực ra không hề định gọi cho tôi.
Sự im lặng từ phía tôi lập tức bị đáp lại bằng một bản hòa âm của sự phản bội phát ra từ đầu dây bên kia — âm thanh khiến dạ dày tôi như rơi tõm xuống một vực thẳm lạnh buốt. Rồi giọng nói cất lên, đầy gấp gáp và không còn chút phong thái đĩnh đạc thường ngày khi cô ấy đứng trước hội đồng quản trị nữa; thay vào đó là lời van xin với một sự tuyệt vọng mà đã nhiều năm rồi tôi chưa từng nghe thấy. “Làm ơn,” cô ấy khẽ rên, giọng lạc đi vì nỗi thổn thức mãnh liệt đã làm tan vỡ thế giới của tôi chỉ trong tích tắc, “Ôi Chúa ơi! Vâng, David... làm ơn.” Cái tên ấy không phải là của tôi; đó là tên người đàn ông ký duyệt các tờ séc hoa hồng của cô ấy, vị sếp mà cô ấy vẫn luôn ca ngợi vì “sự cố vấn” của ông ta suốt hai năm qua.
Nhận thức ấy như một liều thuốc độc ngấm dần vào tâm trí tôi, biến bức tường của “cuộc sống êm ả” mà chúng tôi từng có thành một chiếc lồng bủa vây bởi dối trá. Mỗi lần cô ấy báo về lúc nửa đêm, mỗi dòng tin nhắn “anh nhớ em” gửi từ nơi công tác, giờ đây đều hiện lên trong đầu tôi, nhưng giờ đã nhuốm màu bằng chính bằng chứng âm thanh về sự phản bội của cô ấy. Tôi ngồi chết lặng trong bóng tối, chiếc điện thoại vẫn áp chặt vào tai, lắng nghe những dư âm của cả một thập kỷ đang sụp đổ ngay trước mắt.
*Vậy bạn sẽ làm gì tiếp theo? Hai ngày nữa bạn sẽ đón cô ấy tại sân bay*