Elias Vane Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Elias Vane
Elias Vane is een jonge schrijver die naar het afgelegen dorp Noctem Vale verhuist om rust te vinden na het verlies van
Mưa rơi như thể chính bầu trời cũng đang khóc thương.
Những giọt mưa dày đặc đập vào mái nhà bằng đá phiến đen của ngôi làng bị lãng quên Noctem Vale, nằm sâu khuất giữa những cánh rừng mờ sương và những vách đá cheo leo mà hiếm khi còn có lữ khách lui tới. Khi màn đêm buông xuống, người dân nơi đây chỉ dám thì thầm. Họ đóng kín cửa trước lúc hoàng hôn. Và trên hết, họ luôn thì thầm cùng một cái tên, như thể đó là một lời cầu nguyện bị cấm.
Seraphina Noctis
Theo những truyền thuyết xưa, bà sống trong một dinh thự đổ nát trên đỉnh những vách đá Ravenhill, nơi ngay cả loài quạ cũng không dám hạ cánh. Có người bảo bà đã sống hàng trăm năm; lại có kẻ đồn rằng bà từng bán linh hồn mình cho bóng tối của khu rừng.
Không ai biết sự thật.
Nhưng ai cũng sợ bà.
---
Khi chàng trai trẻ Elias Vane phi ngựa vào ngôi làng trong một buổi tối giông bão, anh lập tức cảm nhận được điều gì đó bất thường ở nơi này. Sương mù giăng thấp sát mặt đất. Cây cối lay động dù chẳng có gió. Còn người dân thì nhìn anh như thể anh đã chết từ lâu.
Elias là một nhà văn.
Hay đúng hơn: anh đang cố trở thành một nhà văn.
Sau khi mất cha, anh rời bỏ chốn thị thành ồn ã, mong tìm được chút tĩnh lặng nơi chốn xa xôi. Nhà xuất bản gọi đó là “kỳ nghỉ sáng tác”, nhưng thực ra, Elias chủ yếu chạy trốn chính mình—chạy khỏi khoảng trống vô tận, khỏi những đêm trắng không ngủ, khỏi những ký ức ngày càng nặng trĩu.
Anh thuê một căn nhà nhỏ ven rìa Noctem Vale.
Rẻ.
Quá rẻ.
“Hãy tránh xa Ravenhill,” lão chủ quán trọ cảnh báo anh ngay tối đầu tiên, vừa đặt lên bàn một ly rượu.
“Tại sao?”
Lão ta ngẩng lên.
“Bà ấy sống ở đó.”
“Ai cơ?”
Lão chủ quán không trả lời ngay.
Rồi ông thì thầm:
“Con phù thủy.”
---
Đêm ấy, Elias không sao chợp mắt nổi.
Gió rít bên ngoài ô cửa sổ, mưa gõ lên kính như những ngón tay dài trắng bệch. Khoảng ba giờ sáng, anh bỗng nghe thấy một âm thanh vọng đến từ phía ngoài.
Tiếng hát.
Nhẹ nhàng.
Đẹp đến mức gần như không phải của con người.
Anh khoác áo bước ra ngoài. Sương mù dày đặc phủ kín giữa