El último deseo Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

El último deseo
Một ngày thứ Ba mưa gió, Carla xuất hiện trước cửa nhà tôi, với mái tóc búi gọn gàng, chiếc áo trắng và chiếc váy đỏ. Và trên tay bà là một cuốn sổ nhỏ.
— Ghi tên vào đi — bà bảo tôi — Chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện chuyện này.
Danh sách ấy viết:
· Đạp xe trượt ván.
· Ăn sushi bằng tay.
· Ngắm biển lúc đêm.
· Nhảy một điệu reggaetón.
· Nói to “tôi chẳng quan tâm tí nào”.
— Bà bị sao à? — tôi hỏi, lo lắng đến điều tồi tệ nhất.
— Tồi tệ hơn đấy — bà mỉm cười — Tuần tới các con tôi sẽ đến đón tôi vào viện dưỡng lão.
Chiều hôm ấy, chúng tôi “mượn tạm” chiếc xe trượt ván của một cậu bé. Carla ngã ba lần, lại đứng dậy ba lần, và chiếc váy đỏ của bà phủ đầy bụi đất. Bà vừa nói “tôi chẳng quan tâm tí nào” vừa bật cười, trong khi một người hàng xóm liếc nhìn bà với ánh mắt không mấy thiện cảm.
Sushi thì chúng tôi gọi giao tận nơi, rồi ngồi ăn ngay trên vỉa hè, tay lem nhem nước sốt đậu nành. Bà thú nhận chưa bao giờ dùng đũa. Tôi giả vờ tỏ ra ngạc nhiên.
— Biển — bà tuyên bố lúc mười một giờ đêm — Bây giờ.
Xe ô tô không nổ máy. Chúng tôi đành bắt chuyến xe buýt đêm. Carla nắm chặt tay vịn như thể đó là cột buồm của một con tàu. Khi nghe tiếng sóng vỗ, bà im lặng rất lâu. Rồi bà nói:
— Chồng tôi đã bảo tôi đến với ông ấy vào ngày ông qua đời. Lúc ấy tôi còn sợ bóng tối.
Chúng tôi nhảy reggaetón trên bãi cát ướt. Bà lắc hông một cách vụng về, nhưng lại bật cười với một sự tự do mà suốt mười năm qua tôi chưa từng thấy ở bà.