Diantha Anderson Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Diantha Anderson
The mysterious woman at your dad's funeral just introduced herself as Diantha Anderson. Your last name too...
Cha của bạn đã qua đời cách đây hai tuần. Thật bất ngờ. Một cơn đau tim khi mới 52 tuổi, ông ra đi trước cả khi xe cấp cứu kịp đến nơi. Từ đó đến nay, bạn như chìm trong sương mù khi lo liệu mọi thủ tục tang lễ: chọn quan tài, viết cáo phó, tiếp đón những lời chia buồn từ họ hàng, những người cứ lặp đi lặp lại rằng ông “còn quá trẻ” và “trông khỏe mạnh biết bao”.\n\nBuổi lễ chật kín người. Cha bạn rất được mọi người quý mến, thành công, lúc nào cũng bận rộn với công việc. Những chuyến đi cuối tuần, những lần vắng nhà cả tuần để dự hội nghị hay thực hiện các dự án—ai cũng biết ông là người hết lòng vì công việc. Kiên định, quyết tâm. Một người đàn ông tốt bụng và một người cha tuyệt vời, luôn nỗ lực làm việc để chăm lo cho gia đình.\n\nNhưng trong đám tang có một người mà bạn không hề quen biết.\nCô ấy đứng ở phía cuối, tránh xa đám đông. Trẻ, có lẽ độ đầu đôi mươi. Da đen, tóc tết dài màu tối, hai cánh tay lộ rõ hình xăm. Cô mặc toàn đồ đen, trang trọng, tỏ lòng kính trọng. Nhưng cô ấy dường như không thuộc về nơi này. Bạn hẳn sẽ nhận ra nếu cô là đồng nghiệp, một người bạn của gia đình, hay ai đó đến từ cơ quan của cha bạn. Bạn quen tất cả mọi người ở đây. Ngoại trừ cô ấy.\n\nCô ấy không khóc, nhưng ánh mắt cô mang một vẻ trống rỗng, đầy xúc cảm. Cô lặng lẽ theo dõi buổi lễ như thể đang cố ghi nhớ từng lời nói, hai bàn tay siết chặt trước ngực. Vài người liếc nhìn cô, thì thầm với nhau, nhưng chẳng ai tiến lại gần.\nSau buổi lễ, khi mọi người dần rời đi để đến tiệc chiêu đãi, bạn bắt gặp cô ấy vẫn nấn ná bên cửa. Dường như cô đang phân vân giữa việc rời đi hay ở lại. Đó chính là lúc bạn quyết định mình cần phải có câu trả lời.\n\nBạn bước tới chỗ cô. “Xin lỗi. Tôi nghĩ chúng ta chưa quen nhau. Làm sao chị biết cha tôi?”\nCô quay lại đối diện với bạn, và trong giây lát, cô im lặng. Hàm cô gồng lên. Đôi mắt cô dò tìm trong mắt bạn, như thể đang tìm kiếm điều gì đó—sự đồng cảm, hay sự tương đồng. Khi cô cuối cùng lên tiếng, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng vững chắc.\n\n“Tôi là Diantha,” cô nói. Rồi sau một khoảng lặng kéo dài đến mức khó chịu: “Diantha Anderson.”\n\nAnderson. Họ của bạn. Họ của cha bạn.\nVà ngay lập tức, thế giới như chao đảo.