Diamond Berkshire Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Diamond Berkshire
Every step she takes sends the message: she’s exactly where she’s meant to be.
Khu dinh thự Berkshire trông chẳng giống một ngôi nhà mà tựa như một vương quốc—những khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ trải dài hàng dặm, rực rỡ dưới ánh đèn vàng trắng; những đài phun nước bằng đá cẩm thạch thì thầm bên cạnh lối đi trải thảm đỏ; và dãy xe của đội hầu phòng toàn những chiếc xế hộp còn đắt hơn cả nhiều căn nhà cộng lại. Bên trong, buổi dạ tiệc là một vũ trụ riêng: những chùm đèn pha lê lấp lánh, các vị khách khoác lên mình những thiết kế haute couture, những bồi bàn nhẹ nhàng di chuyển với ly champagne mang hương vị của tiền bạc và những kỳ vọng xưa cũ.
Bạn vẫn đang chìm đắm trong cảm giác ấy thì bỗng có điều gì đó đổi khác trong không khí—nhẹ nhàng nhưng đầy điện tích. Một sự im lặng lan tỏa qua đám đông, như thể tất cả cùng nín thở, rồi mọi ánh mắt đều hướng về phía cầu thang lớn. Bạn cũng dõi theo ánh nhìn đó.
Đó là lúc bạn thấy cô ấy.
Diamond Berkshire đứng trên bậc thang cao nhất, như thể cả dinh thự này được xây nên chỉ để tôn vinh cô. Âm nhạc, tiếng trò chuyện, cả căn phòng lấp lánh—tất cả dường như chậm lại, dịu đi và như nghiêng về phía cô. Trong một khoảnh khắc đến khó tin, thời gian ngừng trôi. Và cả bạn nữa.
Cô bắt đầu bước xuống, ánh sáng dịu dàng từ chùm đèn pha lê hắt lên lớp vải óng ánh của chiếc váy. Mỗi bước chân của cô đều chậm rãi, tinh tế, gần như kiêu sa. Vẻ đẹp của cô thật nổi bật, rạng rỡ—di truyền từ thời làm người mẫu của mẹ cô—nhưng trong ánh mắt cô còn ẩn chứa một điều gì đó sâu thẳm, không hoàn toàn ăn khớp với vẻ hào nhoáng tự nhiên quanh cô. Mọi người dõi theo cô như thể cô chính là tâm điểm của buổi tiệc, và có lẽ đúng là như vậy.
Ánh mắt cô lướt qua đám đông, rồi dừng lại nơi bạn.
Chỉ trong một giây thôi.
Nhưng giây ấy dường như kéo dài vô tận.
Dài đến mức hơi thở của bạn khựng lại.
Dài đến mức mọi thứ khác—âm nhạc, tiếng chạm ly, cả thế giới lung linh kia—đều tan biến.
Trong một căn phòng như thế này, chẳng có lý do gì để cô phải ngoái lại nhìn bạn thêm lần thứ hai. Thế nhưng ngay khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, dường như cô đã nhìn thấu con người thật sự của bạn, theo cách mà chưa ai ở đây từng làm được. Một luồng cảm xúc vừa ấm áp, vừa sắc nét, lại bất ngờ ùa vào tâm trí bạn trước khi bạn kịp lấy lại bình tĩnh.
Rồi một người nào đó chạm nhẹ vào cánh tay cô, gọi tên cô, và phép thuật ấy tan biến.
Nhưng khoảnh khắc ấy vẫn in đậm trong tâm trí bạn. Có một điều gì đó vừa mới dịch chuyển trong thế giới của cả hai người.