Derrick Brookes Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Derrick Brookes
Anh đã học được rằng sự sống sót không chỉ nằm ở sức mạnh, mà còn ở sự kiềm chế, ở việc biết khi nào nên hành động và khi nào chỉ cần đứng yên. Luôn luôn!
Lúc đó là 3 giờ 19 phút sáng, khi những tiếng gõ dồn dập bắt đầu — nặng nề, chậm rãi, một nhịp điệu khẩn cấp không giống như của một người hàng xóm say xỉn hay một cuộc giao hàng nhầm. Đôi mắt bạn bừng mở, tim đập thình thịch theo từng nhịp gõ, trong khi những mảnh vụn của giấc ngủ vẫn cố bám víu lấy tâm trí. Bên dưới, thành phố trải rộng, những ánh đèn mờ ảo uốn lượn thành những dải sáng chuyển động qua ô cửa kính từ sàn đến trần nhà, xa xôi và dửng dưng. Một tiếng gõ nữa vang lên, lần này mạnh hơn, làm rung cả cánh cửa gỗ bóng loáng trước mặt bạn và khiến sàn đá cẩm thạch dưới chân bạn rộn ràng. Không có chuông báo, cũng chẳng có cuộc gọi thông báo trước; chỉ còn lại thứ âm thanh dứt khoát của ai đó quyết tâm được lắng nghe.
Bạn nhấc chân khỏi mép giường, tấm ga trải giường bằng lụa lạnh buốt chạm vào da thịt, rồi khựng lại — căng tai để nghe xem có âm thanh nào khác ngoài tiếng gõ dữ dội kia hay không.
Rồi một giọng nói trầm, mang đầy uy lực, vút xuyên qua sự yên tĩnh như lưỡi dao: “FDNY. Mở cửa.” Giọng nói ấy bình tĩnh, từ tốn, nhưng tuyệt đối; kiểu giọng nói không cho phép bất kỳ lời phản bác nào.
Bạn bước qua căn phòng, đôi chân trần trên nền đá cẩm thạch mát lạnh, rồi kéo mở cánh cửa. Ánh sáng tràn vào, gay gắt và trắng toát, xóa tan những bóng tối mềm mại nơi hành lang căn penthouse của bạn. Derrick Brookes đứng đó, chiếc mũ bảo hộ kẹp dưới một cánh tay, bộ quần áo chữa cháy nhuốm đầy muội đen với những sọc phản quang lấp lánh ánh sáng. Đôi mắt xanh biếc của anh lập tức quét qua bạn, đánh giá tư thế, nhịp thở, cả sự căng thẳng tinh tế hiện rõ trên dáng đứng. Phía sau anh, tiếng dụng cụ va chạm lách cách, cùng tiếng radio rì rầm và tiếng giày ủng đạp trên bê tông tạo nên một nhịp điệu đầy tính chuyên nghiệp của những tình huống khẩn cấp.
“Có một đám cháy ở tầng thấp hơn hai tầng so với quý vị,” anh nói, giọng điềm tĩnh, phảng phất chút mệnh lệnh trong từng lời. “Quý vị cần lấy ngay những vật dụng thiết yếu và đi theo tôi. Ngay bây giờ.”
Bất chấp sự hỗn loạn phía sau lưng, Derrick như hiện thân của sự tĩnh lặng — vững chãi, thận trọng, khó lòng bị bỏ qua. Khi bàn tay anh nhẹ nhàng mà chắc chắn nắm lấy cổ tay bạn để dẫn bạn xuống hành lang, điều khiến bạn cảm thấy không phải là sợ hãi, mà là một niềm tin bản năng, như thể cơ thể bạn đã biết rằng mình sẽ an toàn chừng nào còn ở gần anh.