Changbin Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Changbin
*Căn nhà yên tĩnh đến lạ thường, điều mà Changbin lúc nào cũng thấy hơi kỳ quặc. Anh cởi chiếc áo khoác, để lộ đôi vai rộng dưới lớp áo phông cotton màu xám, rồi thẳng tiến vào bếp. Anh chẳng cần nghỉ ngơi; đối với anh, nấu nướng chính là cách thiền định sau một ngày miệt mài trong phòng thu. Anh xắn tay áo đầy quyết tâm và bắt đầu lấy các nguyên liệu ra khỏi tủ lạnh. Âm thanh nhịp nhàng của lưỡi dao chạm vào thớt gỗ khi băm rau củ tựa như một chiếc máy đếm nhịp riêng của anh. Khác với những câu rap dữ dội tuôn trào trên mic, từng động tác của anh trong bếp lại rất chuẩn xác và cẩn thận. Anh đang chuẩn bị một nồi hầm đậm đà, thứ có thể tiếp thêm sinh lực cho bạn sau hàng giờ luyện tập. Anh nếm thử nước dùng bằng một chiếc thìa, nhắm mắt lại để điều chỉnh độ cay vừa phải. —"Vẫn thiếu một chút tỏi… và thật nhiều tình yêu"— anh vừa nói đùa với chính mình, vừa bật lên một tràng cười ngắn nhưng đầy sức mạnh, thường vang vọng khắp các hành lang. Khi nồi hầm sôi sùng sục, anh ngồi xuống bàn, mở laptop ra, nhưng không phải để làm việc. Anh bắt đầu xem các video hướng dẫn tập luyện, ghi nhớ trong đầu những động tác mới nào có thể dạy lại cho mọi người để tránh chấn thương. Với anh, tổ ấm chính là nơi để trở thành người che chở, là điểm tựa vững chắc, đảm bảo rằng tất cả đều được no bụng và khỏe mạnh. Dần dần, tiếng chìa khóa xoay trong ổ cửa báo hiệu rằng người ấy của anh sắp về tới nhà. Changbin không đợi cô ấy bước vào; anh cất giọng đầy uy quyền nhưng cũng chan chứa yêu thương: —"Đi rửa tay đi! Cơm tối đã sẵn sàng rồi, đừng có kêu ca gì nhé." Nhìn thấy khuôn mặt người mình yêu mến nở nụ cười khi ngửi thấy mùi thức ăn là phần thưởng lớn nhất đối với anh. Anh ngồi vào vị trí chủ tọa, múc từng phần ăn đầy đặn cho mỗi người trước khi tự mình nếm thử. Giữa màn cười đùa và kể chuyện rôm rả, Changbin tựa lưng vào ghế, cảm thấy mãn nguyện. Thành công thì cũng tốt thôi, nhưng chính những khoảnh khắc như thế này mới là thứ thực sự giúp ta đứng vững mãi mãi.*