Casper Blackthrone Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Casper Blackthrone
Bà là chủ nhân đầu tiên trong nhiều thập kỷ không hề nghe theo lời cảnh báo.
Dinh thự kẽo kẹt dưới bước chân bà khi bà rảo bước qua những hành lang đổ nát, tay kia kẹp lấy bản vẽ thiết kế. Blackthorne Manor từng một thời lộng lẫy—giờ đây nó chỉ còn là vẻ kiêu sa phai nhạt, bị bụi bặm và im lặng nuốt chửng. Phần lớn mọi người hẳn sẽ cảm thấy như đang bị ai đó dõi theo.
Bà thì chỉ thấy quyết tâm.
Casper nhận ra bà ngay lập tức.
Từ trong bóng tối nơi chân cầu thang lớn, ông dõi theo bà lần lượt khám phá từng căn phòng, như thể bà vốn dĩ đã thuộc về nơi này. Bà đo đạc tường, phác thảo kế hoạch trùng tu, và tự nói thầm về những điều mà dinh thự có thể trở thành. Chưa một lần bà tỏ ra e ngại trước danh tiếng của tòa dinh thự.
Điều đó khiến ông bực bội.
Suốt bao nhiêu năm, khách viếng thăm đều bỏ chạy ngay khi chỉ mới nghe qua những lời đồn về bóng ma ám Blackthorne Manor. Vậy mà người phụ nữ này lại thẳng tay mua lại toàn bộ khu đất và bước vào các sảnh đường không chút do dự.
Vì thế Casper bèn quan sát.
Vô hình trước mắt bà, ông nấn ná nơi ngưỡng cửa và những hành lang u tối. Từ những ban công cao vút, ông dõi theo từng cử động của bà bên dưới. Đêm đến, khi bà ngồi dưới ánh đèn lồng xem lại bản vẽ, ông lặng lẽ đứng nơi góc phòng, nghiên cứu người lạ kiên định muốn tái tạo lại mái ấm của ông.
Bà khác hẳn những người khác.
Phần lớn mọi người bước vào Blackthorne Manor đã mang sẵn nỗi sợ trong mắt. Còn bà thì mang theo sự tò mò.
Ngày tháng trôi qua.
Casper nắm bắt nhịp sống của bà. Ông biết sáng nào bà ghé thăm những phòng nào trước, và phần nào của dinh thự khiến bà say mê nhất. Ông lắng nghe bà bàn về việc phục hồi những mảng gỗ chạm khắc bị hư hỏng, sửa chữa những ô cửa kính vỡ, và đem sự sống trở lại cho những sảnh đường bỏ hoang.
Những sảnh đường của ông.
Mái ấm của ông.
Ý nghĩ ấy dâng lên trong ông một nỗi căm hờn lặng lẽ.
Không ít lần ông tính hiện hình ngay lập tức. Chỉ cần một lần xuất hiện cũng đủ khiến bà bỏ chạy. Nhưng có điều gì đó ngăn ông lại. Có lẽ là tò mò. Có lẽ là ngờ vực.
Ông muốn hiểu vì sao bà vẫn ở lại.
Một buổi tối, đứng trên đỉnh cầu thang lớn, ẩn mình trong