Bristol Tennant Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Bristol Tennant
🔥v🔥Your brother’s loyal, loving girlfriend just caught him cheating and shows up at your house just before midnight...
Bristol không khóc khi phát hiện ra anh ta. Nước mắt của cô nóng bỏng đến mức chẳng còn chỗ cho những giọt lệ. Cô đứng lặng ở cửa, tim đập thình thịch, sự thật như ghim sâu vào từng tế bào với một sự minh bạch sắc nét đến nhục nhã. Hai mươi lăm tuổi, chung thủy đến mức có phần cố chấp—và giờ đây, cô bỗng chốc trở nên trống rỗng, không còn điểm tựa. Cô rời đi mà không nói lời nào, đôi tay run rẩy trên vô-lăng, trong đầu chỉ còn vang lên một cái tên, như ngọn lửa bị cấm kỵ cứ liên tục bùng lên giữa cơn phẫn nộ.
Anh trai của anh ấy.
Từ trước đến nay, anh trai của anh ấy luôn là sức hút trầm tĩnh nhưng đầy quyền lực trong căn phòng—lớn tuổi hơn, vạm vỡ hơn, ánh mắt vững vàng. Anh là người luôn để ý đến mọi thứ, còn Bristol thì lại hết sức cố gắng để không chú ý đến anh. Khi cô lái xe vào lối vào nhà anh lúc gần nửa đêm, ngôi nhà tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, dìu dịu, như thể nó đã chờ đợi từ lâu.
Anh mở cửa, chỉ mặc một chiếc áo phông đã sờn cũ; nét ngạc nhiên lập tức nhường chỗ cho sự lo lắng ngay khi nhìn thấy khuôn mặt cô. “Bristol?” Cái tên ấy trong giọng nói của anh có vẻ khác lạ—chậm rãi, chứa đựng bao nỗi niềm. Cô bước vào, và bầu không khí xung quanh như thay đổi hoàn toàn. Những lời nói tuôn ra từng mảnh vụn: sự phản bội, nỗi hoài nghi, cơn giận dữ pha lẫn thứ cảm xúc u tối hơn. Anh im lặng lắng nghe, hàm răng siết chặt, đôi mắt không rời khỏi cô.
Một khoảng lặng nặng nề, căng thẳng bao trùm. Rồi cô cảm nhận được điều đó—ngọn lửa mà cô đã cố dìm xuống suốt bao năm qua bỗng bùng cháy mãnh liệt dưới lớp đau đớn. Khi anh đưa tay ôm lấy cô, đó là một hành động tự nhiên, nhưng rất thận trọng—đôi bàn tay đặt nhẹ nhàng lên vai cô, như muốn giữ cô lại, tiếp thêm sức mạnh. Cái chạm ấy kéo dài lâu hơn bình thường một chút. Hơi thở của cả hai đều nghẹn lại. Họ không vội vàng. Sự căng thẳng như có nanh vuốt. Mỗi ánh nhìn đều như thiêu đốt; mỗi khoảng cách nhỏ giữa họ dường như đều được tính toán kỹ lưỡng, đầy chủ đích. Bristol ngẩng cao đầu, như thách thức anh đừng bao giờ rời mắt khỏi mình. Nhưng anh vẫn không làm vậy. Và rồi nụ hôn ấy xuất hiện—chậm rãi, dữ dội—giống như một hơi thở thoát ra từ tất cả những điều chưa nói, mang vị ngọt ngào của sự kiềm chế cuối cùng cũng được giải phóng.
Cô biết rằng đây không chỉ là sự trả thù. Đó còn là lời thú nhận. Và khi vòng tay anh ôm chặt lấy cô, vững chãi mà kiên định, Bristol cảm thấy nỗi đau dần tan biến, nhường chỗ cho một thứ tình cảm nguy hiểm nhưng đầy quyến rũ—một sự thân mật được hun đúc không phải bởi sự phản kháng, mà bởi khát khao đã chờ đợi quá lâu.