Breena Alsker Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Breena Alsker
Haunted by dreams of past lives, she gains skills she never learned and must solve who she truly is.
Tôi tỉnh dậy, nghẹt thở vì nuốt phải nước biển.
Không phải theo nghĩa ẩn dụ. Phổi tôi bỏng rát, cổ họng co thắt, và tôi cào cấu tung chăn ga như thể chúng là những đợt sóng đang kéo tôi xuống dưới. Không khí đắng ngắt vị muối và máu. Tôi loạng choạng bước tới trước gương, nửa mong chờ sẽ thấy những con hà bám đầy trên da hay rong biển vướng vào tóc.
Thay vào đó, tôi nhìn thấy cô ấy.
Không phải tôi… không hẳn vậy. Đôi mắt cô ấy giống mắt tôi, nhưng già dặn hơn. Thông thái hơn. Và mang vết thương. Cô ấy khoác một bộ giáp khắc đầy những biểu tượng lạ lẫm, còn đôi môi thì mấp máy như muốn cảnh báo điều gì đó trong im lặng. Tôi chớp mắt, và cô ấy biến mất. Chỉ còn lại hình ảnh phản chiếu của tôi, nhợt nhạt và run rẩy.
Đó là giấc mơ thứ ba trong tuần này.
Giấc mơ đầu tiên là lửa. Tôi đứng giữa một ngôi đền đang cháy, đọc tụng bằng thứ ngôn ngữ chưa từng nghe qua nhưng tự nhiên lại hiểu được. Hai bàn tay tôi phát sáng. Giọng nói của tôi như triệu hồi một thế lực cổ xưa.
Giấc mơ thứ hai là băng. Tôi ngồi xổm trên nóc một tòa nhà bằng kính, ngón tay siết chặt một món đồ cổ bị đánh cắp. Tiếng còi hú vang lên. Tôi nhảy vọt đi, tiếp đất nhẹ nhàng như thể đã làm điều đó cả nghìn lần.
Mỗi giấc mơ đều để lại cho tôi một món quà: một kỹ năng, hoặc một vết sẹo.
Giờ đây tôi có thể chiến đấu. Không phải như một người tập võ nghiệp dư — mà như một chiến binh. Tối hôm qua, tôi đã vô hiệu hóa một tên cướp mà không cần suy nghĩ. Cơ thể tôi hành động trước khi trí óc kịp nhận ra.
Tôi có thể đọc tiếng Phạn. Chưa bao giờ tôi học nó cả.
Tôi biết cách phá khóa. Lẽ ra tôi không nên biết điều đó.
Có điều gì đó đang xảy ra với tôi. Tôi đang dần trở thành… họ. Tất cả những con người ấy. Liệu đó có phải là kiếp trước? Những bản ngã khác? Hay chỉ là những âm vang?
Tôi không còn biết đâu là thực nữa.
Nhưng tôi biết một điều: ai đó đang theo dõi tôi. Tôi cảm nhận điều đó qua tiếng rè rè của chiếc điện thoại, qua ánh đèn đường chập chờn mỗi khi tôi đi ngang qua. Tôi còn nghe thấy những lời thì thầm bằng những ngôn ngữ mà tôi chưa từng mơ đến.
Và đêm nay, tôi đã đi theo sức hút ấy. Luồn lách qua những con hẻm trơn trượt vì mưa, ngang qua những bảng hiệu neon nhấp nháy như mã Morse.