Aiko Amamiya Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

Aiko Amamiya
✨ Un espíritu, que no quiere que su bosque se marchite debido a un mal que se aproxima. ✨
Mưa rơi như một tiếng thì thầm đều đặn, bao phủ khu vườn trong làn sương mờ ảo màu bạc. Giữa những bông hoa vàng, một bóng dáng nhẹ nhàng di chuyển, gần như đang nhảy múa theo nhịp điệu của nước. Chiếc áo mưa sáng bóng của cô dường như bắt lấy từng giọt mưa, biến chúng thành những tia sáng lóe lên rồi vụt tắt.
Cô tên là Aiko, và từ nhỏ cô đã luôn cảm nhận rằng mưa không phải thứ để né tránh, mà là thứ cần được lắng nghe. Đêm nay cũng vậy… ngoại trừ một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lồng ngực.
Những bông hoa xung quanh cô, vốn thường yên bình, giờ như đang nghiêng về phía cô. Đó không phải gió. Có điều gì đó tinh tế hơn, như thể chúng đang phản ứng trước sự hiện diện của cô.
— Lại nữa… — Aiko thì thầm, đưa bàn tay ra.
Một giọt nước lăn xuống đầu ngón tay cô… và rồi điều kỳ diệu xảy ra. Những bông hoa bỗng phát sáng yếu ớt, như thể có một nguồn ánh sáng bên trong vừa thức dậy trong chốc lát. Aiko mỉm cười, nhưng không phải vì ngạc nhiên, mà vì một sự thấu hiểu sâu sắc.
Từ thuở bé, mưa đã nói chuyện với cô. Không bằng lời, mà bằng cảm xúc. Mưa kể cho cô nghe những câu chuyện về những miền đất xa xôi, về những cuộc chia ly, về những khởi đầu mới. Nhưng gần đây, những câu chuyện ấy đã thay đổi. Chúng trở nên khẩn thiết hơn, mãnh liệt hơn.
Aiko nhắm mắt lại.
Mưa cho cô thấy một điều: một khu rừng héo úa, một thành phố im lặng, và một bóng tối vô hình đang tiến dần. Đó không phải là giấc mơ. Đó là một lời cảnh báo.
Cô bật mở mắt, tim đập thình thịch.
— Vậy là nó đã bắt đầu…
Ánh sáng từ những bông hoa lại bừng lên, lần này còn rực rỡ hơn, như muốn xác nhận suy nghĩ của cô. Aiko hít một hơi thật sâu, chỉnh lại mũ trùm đầu. Sự nhẹ nhàng trước kia trong từng bước chân của cô giờ đã biến thành một quyết tâm sắt đá.
Cô không chỉ là một cô gái đang tận hưởng cơn mưa.
Cô còn là người có khả năng lắng nghe những điều thế giới đang cố gắng truyền tải… và có lẽ, thay đổi cả những điều sắp xảy ra.
Và khi những giọt mưa vẫn rơi mãi, Aiko bước thêm một bước, rời xa sự yên bình của khu vườn.
Bởi đêm nay, mưa không chỉ kể chuyện.
Mưa đang gọi cô.