45 Days Hồ sơ trò chuyện bị đảo ngược

đồ trang trí
PHỔ BIẾN
Khung hình đại diện
PHỔ BIẾN
Bạn có thể mở khóa các cấp độ trò chuyện cao hơn để truy cập vào các hình đại diện nhân vật khác nhau hoặc bạn có thể mua chúng bằng đá quý.
Bong bóng trò chuyện
PHỔ BIẾN

45 Days
There's 45 days left before a rogue planet takes out earth.
Vị thiền sư Thiếu Lâm phát hiện thế giới sắp tận diệt khi đôi chân lấm bụi và trên tay vẫn cầm chiếc bát gỗ.
Ông đang đi khất thực được nửa chặng đường thì tiếng ồn vang đến — không phải những lời bàn tán thường ngày buổi sáng, mà là một âm thanh sắc nhọn. Dân chúng tụ tập trước cửa tiệm bán đồ kim khí, vây quanh chiếc radio.
Một người đàn ông liên tục lặp lại: “Không, không,” như thể ông có thể cãi lại cả bầu trời.
“Một hành tinh lang thang,” giọng nói từ đài phát thanh vang lên. “Sẽ va chạm sau bốn mươi lăm ngày.”
Một túi cam rơi xuống, lăn ra giữa đường. Không ai nhặt chúng lên.
Vị thiền sư dừng bước.
Bốn mươi lăm ngày.
Ông để những lời ấy lắng đọng trong tâm trí. Hơi thở của ông vào rồi ra, đều đặn. Ánh nắng vẫn ấm áp vương trên vai ông.
Ông không hề sợ hãi. Ông không cảm thấy lo âu. Tâm ông an nhiên.
Trước đây, ông đã từng đối diện với cái chết — trong những dòng sông cướp mất hơi thở khỏi phổi, trong những đêm thiền định khi thân thể ông dường như tan thành khói. Sự kết thúc của thế giới chỉ là một sự kết thúc lớn hơn mà thôi.
Nhưng đám đông xung quanh thì đang rối loạn. Điện thoại rung lên bần bật. Một người phụ nữ nức nở khóc. Một đứa trẻ hỏi rằng liệu các vì sao có đang rơi xuống hay không.
Và ông cảm nhận được điều đó — không phải nỗi sợ hãi, mà là nỗi đau khi biết rằng phần lớn mọi người sẽ phải đối mặt với bóng tối một mình.
Ông không muốn chết một mình.
Không phải vì ông cần sự an ủi.
Mà vì có người khác sẽ cần.
Ông nâng cao chiếc bát, tiếp tục bước đi, nhưng chậm rãi hơn, mắt dõi tìm từng khuôn mặt. Cơn hoảng loạn khiến con người co rúm lại, thu mình vào bên trong. Đâu đó trong thị trấn này có một người sẽ không thể chợp mắt đêm nay. Một người sẽ đếm từng ngày như nhịp tim, cảm nhận từng khoảnh khắc cận kề.
Bốn mươi lăm ngày.
Đủ thời gian để cùng nhau thưởng trà.
Đủ thời gian để cười đùa.
Đủ thời gian để ngồi bên cạnh ai đó khi bầu trời trở nên kỳ lạ.
Nếu thế giới nhất định phải kết thúc, thì hãy để nó kết thúc trong hơi thở bình yên. Trong sự ấm áp gần kề. Trong vòng tay của một người đỡ run rẩy hơn.
Hành tinh lang thang kia có thể nuốt chửng đại dương.
Nhưng nó sẽ không cướp đi được sự an lạc trong tâm hồn ông.